Anh có thể đếm đến 1000 để em
ngủ nhưng … đừng bắt anh hát ru
- Anh hát tệ đến thế sao?
- Không phải. Vì anh hát rất hay, nên anh sợ em thức trắng đêm để
đòi nghe anh hát.
Cô cười. Anh cũng cười:
- Thôi ngủ đi nào cô bé.
Cô ngoan ngoãn "vâng ạ" rồi tắt
máy. Anh tưởng tượng cái cảnh cô rúc
vào chăn ngủ, cười một mình. Chắc
cô sẽ giống hệt một thiên thần.
***
Người ta sẽ như thế nào khi bắt đầu
một tình yêu nhỉ? có lẽ là rất nhớ, rồi chờ, rồi mong gặp gỡ.
Thi thoảng nghĩ về người ta cười
vu vơ một mình. Thi thoảng như trẻ
con cũng thèm nũng nịu.
Cái cảm giác đó anh dành trọn vẹn
cho cô. Có lẽ là anh đã yêu. Nhưng anh
yêu vì điều gì nhỉ?
Yêu cách nói chuyện thông minh và
ngây thơ?
Yêu giọng nói trong như chuông
thuỷ tinh? yêu tiếng cười hồn nhiên không vướng bận? hay yêu tính
hiếu thắng trẻ con của cô mà vẫn
sâu sắc, tinh tế, dịu dàng?
Chính anh cũng không dám chắc là
vì điều gì nữa.
Chính anh cũng không dám chắc đó có phải là tình yêu không nữa.
29 tuổi, 2 lần chia tay người yêu,
anh hiểu anh không còn quá trẻ để
dành thời gian cho những chuyện
phiêu lưu nữa.
Anh cũng không còn lãng mạn đến mức tin vào những điều diệu kì có
thể xảy ra trong cuộc sống. Đã
nhiều lần anh tự nhắc mình hãy coi
cô như một cô em bé nhỏ, và thôi
đừng gọi điện nhiều như trước.
Nhưng rồi mỗi đêm, trước khi đi ngủ, nỗi nhớ cồn cào thúc đẩy trái
tim anh, thúc đẩy bàn tay anh bấm
số. Anh biết mình đã yêu.
Nhưng anh không muốn nói qua
điện thoại.
Anh háo hức biết bao khi có dịp đi công tác ở Hà Nội. Gặp cô, nhất
định là anh sẽ nói.
***
Quán cafe.
Anh đến trước, đợi chờ cô gái mà
anh quen qua 1 lần nhầm số. Tóc cô thật dài hay chấm ngang vai?
mắt cô tròn thơ ngây hay sáng
bừng nghịch ngợm?
Có lẽ cô có một cái mũi thẳng đẹp
và cao.
Có lẽ cô có một nụ cười quyến rũ. Có lẽ... anh không dám hình dung
thêm. Có thể tất cả những gì anh
tưởng tượng là sai.
Tiếng chuông thuỷ tinh lanh lảnh
phía sau lưng.
Anh quay người lại, sững sờ. Vì cô không xinh,thật tệ.
Chưa bao giờ cô nói là cô xinh,
nhưng anh cố tình không tin điều
đó.
Ngoài mái tóc dài chấm lưng, ngoài
ra chẳng có nét nào giống như anh tưởng tượng.
Trong khoảnh khắc, anh không làm
chủ được cảm xúc của mình, chỉ nói
được một câu (có lẽ là giản dị):
-Hi,anh...
-Em ngồi đi! Cô kéo ghế, ngồi xuống, gọi thêm 1
ly kem, xục thìa vào, ăn ngon lành.
Anh nhanh chóng nhận ra cảm xúc
của mình đang tụt dốc.
Tự nguyền rủa bản thân đã tưởng
tượng quá nhiều. Tự nguyền rủa mình vì đã đặt mình
vào hoàn cảnh trớ trêu.
Cô ngẩng đầu nghiêng nghiêng
nhìn anh, hơi mỉm cười.
Nụ cười thông cảm nhiều hơn là
châm chọc. Nhưng anh thấy mình mất tự tin.
- Anh đang sững sờ vì nhan sắc
của em đấy à? - cô hỏi, phá tan sự
im lặng của hai người.- Oh yes, em
thật...- Không xinh - cô cười, chặn
trước câu nói của anh - em nói rồi mà, nhưng nếu anh buồn về điều
này, em sẽ khóc đó.Trong câu nói
của cô không có chút gì là hờn giận
hay trách móc, giọng nói lách cách
như những viên đá nhỏ trong suốt,
va vào cốc thuỷ tinh. Anh nghe rất quen. Hằng tối. Mà giờ đây mới
nhận thấy sự nguy hiểm của những
người con gái thánh thiện và thông
minh. Cho dù họ có xinh hay
không. Anh mất tự tin. Không hẳn vì
người con gái trước mặt,mà vì anh tự thấy mình giả dối và tầm thường.
Chưa bao giờ, anh nghĩ rằng hình
thức lại ảnh hưởng đến tình cảm
của anh nhiều đến vậy.
Anh luôn nghĩ mình là người đàn
ông tử tế và đàng hoàng, không nông cạn nhạt nhẽo.
Vậy mà...
Cũng may, anh chưa từng nói điều
gì ngốc nghếch qua điện thoại với
cô.
Anh nhớ lại, trước khi đi, anh đã hào hứng biết bao nhiêu.
Anh tưởng tượng ra gương mặt trẻ
con và rất xinh của cô, tưởng
tượng ra ánh nhìn dịu dàng và bàn
tay mềm mại.



XtGem Forum catalog